Category Archives: Giáo dục

Nguy hiểm dạy trẻ bằng… “bêu xấu”

Mắng trẻ trước đông người, xử phạt bằng những hình thức xúc phạm, bôi nhọ…, một số giáo viên và phụ huynh nghĩ rằng với cách này trẻ sẽ không lặp lại sai phạm. Nhưng thực tế, khi lòng tự trọng bị chà đạp, trẻ càng trở nên bất cần.

Chà đạp tự trọng của trẻ

Hiện nay, có một bộ phận giáo viên (GV) do thiếu kỹ năng ứng xử, khi học trò vi phạm vẫn áp dụng hình thức phê bình, mắng mỏ thậm chí chửi bới học trò ngay trước cả lớp. Ở bậc tiểu học còn có hình thức để cho các bạn trong lớp “lêu lêu” học sinh (HS) vi phạm. Khi áp dụng hình thức xử phạt này, GV đều biết HS sẽ xấu hổ và cho rằng như thế để “chừa”. Rất ít người lường được khi bị xúc phạm trước mặt đông người, trẻ cũng như bị đẩy đến đường cùng, rất dễ nghĩ đến hành động dại dột. Còn không, các em cũng dễ sinh tâm lý hằn học, chống đối, thậm chí là nuôi hận thù trong lòng.

 

Bị “bêu xấu” trước mặt người khác, trẻ càng chống đối và dễ trở nên bất cần.(Ảnh minh họa)

Ở trường đã vậy, khi ở nhà có không ít phụ huynh cũng áp dụng hình thức phạt trẻ công khai trước bàn dân thiên hạ biết với hy vọng sẽ “cải tạo” được con.

Cách đây không lâu, cậu bé 13 tuổi sống ở TPHCM do nghiện game online đã bị cậu ruột bắt đeo tấm bảng ghi dòng chữ “Tôi là thằng ăn cắp” rồi đứng trước nhà với mục đích để người đi đường “dòm ngó”. Theo lý giải của người cậu, đứa cháu suốt ngày rình rập ăn cắp đồ đạc để có tiền chơi game, gia đình đã giáo dục rất nhiều cách nhưng không có tác dụng nên ông cậu hy vọng: “Bắt làm như vậy để nó biết xấu hổ mà thay đổi”.

Cũng vì con nghiệm game, bỏ bê học hành, một ông bố khác ở Đăk Nông bắt hai đứa con phải bò giữa đường từ quán Internet về nhà. Trước đó, ông đã nhiều lần dạy dỗ bằng cách đánh đập, chửi bới con nhưng không hiệu quả.

Trẻ sợ nhưng không phục

Cô Thúy Trang, GV tại một trường tiểu học ở Gò Vấp, TPHCM chia sẻ rằng nhiều GV cũng như phụ huynh áp dụng hình phạt “bêu xấu” trẻ vì họ biết tâm lý con trẻ rất sợ bị phê bình, chửi mắng, xúc phạm trước mặt đông người. Trẻ sẽ tổn thương và mặc cảm vì điều này. Tuy nhiên, người lớn dường như quên mất rằng con trẻ cũng có sĩ diện của mình. Chúng có thể sợ nhưng một khi đã bị phạt thì sự xấu hổ đó rất dễ được thay thế bằng cách chống đối.

“Chúng tôi đã từng chứng kiến nhiều HS sau khi bị GV, phụ huynh phạt bằng cách “bêu xấu” thì càng trở nên lì lợm, chống đối hơn. Nếu trẻ đã “lì đòn” thì thật sự nguy hiểm vì rất khó để giáo dục, dạy bảo”, cô Trang bày tỏ.

GV này kể trường hợp, có bà mẹ mỗi lần con làm sai là lôi cháu ra trước ngõ đánh đòn để nhiều người nhìn thấy. Khi đã quen đòn, vừa thấy mẹ nổi giận, chẳng chờ bà phải lôi, phải kéo như mọi lần mà cháu đã chủ động đi ra nằm trước ngõ… sẵn sàng ăn đòn với vẻ đắc ý lẫn thách thức chứ không còn khóc lóc, sợ hãi như trước. Người mẹ cũng trở nên bất lực với con.

Theo các chuyên gia tâm lý, dạy con cũng như phương pháp quản lý đồng xu. Khi trẻ đạt được thành tích, làm việc tốt cha mẹ thường hay thưởng tiền để con bỏ tiết kiệm. Khi con làm sai, không nghe lời, nhiều ông bố bà mẹ rút lại tiền thưởng này. Đây cũng là một cách để con cố gắng nhưng phụ huynh nên nhớ, dù thế nào cũng không nên lấy sạch đồng xu của con mà phải để lại một khoản nhất định. Bởi khi thấy mình chẳng còn giá trị gì, trẻ sẽ buông xuôi vì chẳng cón động lực để cố gắng.

Bà Nguyễn Thị Mỹ Linh, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu – Ứng dụng Tâm lý và Truyền thông cộng đồng TPHCM cho rằng hình thức “bêu xấu” là điều hết sức tối kỵ trong mối quan hệ giữa người và người cũng như trong cách giáo dục trẻ. Trẻ cũng có cái tôi, có lòng tự trọng như người lớn và khi trẻ bị chính những người thân thiết xúc phạm trước mặt mọi người đồng nghĩa với việc cái tôi và lòng tự trọng đó bị tổn thương. Có thể lúc bị phạt trẻ sợ nhưng trong tâm lý vẫn ngấm ngầm chống đối.

Đặc biệt, nếu người lớn làm cho trẻ đánh mất lòng tự trọng của mình thì trẻ sẽ trở nên bất cần không còn muốn cố gắng, vươn lên trong học hành, cuộc sống. Vì thế, dù phạt hay mắng mỏ trẻ, người lớn cũng phải lưu ý giữ thể diện cũng như giá trị cho trẻ.

Hoài Nam

Hiểu đúng để dạy bé

“Bé chơi chung với nhau dù có chí chóe vẫn tốt hơn nhiều so với các bé ngồi ngoan mỗi đứa một góc; luôn miệng khen con thông minh có thể khiến bé trở nên ngu đần”… là một thực tế cha mẹ nên biết để điều chỉnh trong cách giáo dục con.

1. Càng là anh em càng chành chọe 

Thực tế cho thấy, những đứa trẻ có quan hệ ruột thịt chành chọe nhau nhiều hơn gấp 7 lần so với chành chọe với trẻ khác. Nguyên nhân là chúng hiểu rõ anh, chị, em mình, và hiểu rằng dù chuyện gì xảy ra, người anh em kia vẫn luôn ở bên mình.

Nhìn các con “chiến đấu” với nhau như vậy quả thực không dễ chịu cho cha mẹ chút nào. Song bạn đừng lúc nào cũng cố gắng làm trọng tài đứng ra phân xử hoặc tách chúng khỏi nhau. Hành động thông minh nhất của phụ huynh lúc này là quyết định các con có thể cùng chơi với nhau trong hoạt động nào. Các nghiên cứu đã cho thấy rằng những đứa trẻ cùng chơi với nhau, dù hay chành chọe, sẽ gắn bó với nhau hơn so với những trẻ chỉ ngồi chơi một mình. 

2. Khen con thông minh sẽ làm bé dốt đi 

Lẽ thường cha mẹ muốn khen để động viên con, giúp bé tự tin hơn, nhưng thường xuyên nói với con rằng bé thật sáng dạ sẽ mang lại hiệu quả ngược – các chuyên gia cảnh báo. Nếu cứ liên tục khen con, bạn sẽ khiến chúng nghĩ rằng thông minh là một cái gì đó mà người ta chỉ có thể “có, hoặc không có”. Đến khi gặp chuyện khó, bé sẽ nghĩ rằng mình không “có” thông minh, và chẳng cần phải cố gắng.  

Cách tốt nhất là nếu muốn khuyến khích con, hãy ngợi khen những cố gắng, nỗ lực của bé chứ không phải thành quả. Như vậy con bạn sẽ hiểu rằng chúng có khả năng điều khiển bản thân làm tốt công việc nhờ sự cần mẫn, chăm chỉ. 

3. Con bạn sẽ nói dối… chuyện rất bình thường 

Cho dù bạn đánh giá thành thật là đức tính đáng quý nhất ở con mình thì cũng đừng thất vọng khi phát hiện bé nói dối. Theo ý kiến chuyên gia, đó là dấu hiệu cho thấy sự phát triển của vỏ não đã đến độ đủ cho bé điều khiển được các hoạt động trí não, cả hiện tượng thực tế và những ý tưởng do bé nghĩ ra vốn đòi hỏi rất nhiều sự tập trung. 

Tuy nhiên đến tầm 7 tuổi, bé nên được rèn giũa để từ bỏ thói quen nói không đúng sự thật. Cách tốt nhất để giáo dục bé là, thay vì phạt bé tội nói dối – thường chỉ khiến bé nói dối “chuyên nghiệp” hơn, nói dối mà không bị phát hiện – hãy bảo với bé rằng “bố mẹ sẽ rất vui nếu con nói sự thật”. Cách này hiệu quả vì đứa trẻ nào cũng muốn  làm cho bố mẹ vui lòng.

Trắc nghiệm: Trong mắt trẻ, bạn là người cha như thế nào?

Trong mắt các con, bạn có thật sự là người cha được bọn trẻ yêu quý và tôn trọng không? Để biết rõ vai trò và tầm quan trọng của bạn đối với các con như thế nào, bạn hãy cùng thực hiện bài trắc nghiệm nhanh dưới đây.

 1. Các con bạn có tỏ ra tôn trọng bạn hay không?

a. Chúng rất tôn trọng bạn

b. Một chút

c. Không tôn trọng lắm

2. Bạn có dành nhiều thời gian cho các con?

a. Tất nhiên rồi vì bạn rất yêu chúng và với bạn con cái là một phần không thể thiếu của cuộc sống.

b. Bạn cố gắng dành thời gian cho các con nhưng rất khó vì công việc đã chiếm hết thời gian của bạn.

c. Bạn có nhiều việc quan trọng khác hơn là dành thời gian cho các con.

3. Khi quyết định một vấn đề gì đó, các con bạn có tham khảo ý kiến của bạn không?

a. Chúng luôn luôn tham khảo ý kiến của bạn kể từ những chuyện nhỏ nhặt vì chúng đánh giá cao ý kiến của bạn.

b. Thỉnh thoảng chúng mới hỏi ý kiến bạn những vấn đề cần thiết.

c. Chúng luôn tự quyết định mọi vấn đề mà không cần tham khảo ý kiến của bạn.

4. Những khoảng thời gian rảnh rỗi bạn muốn dành thời gian bên:

a. Gia đình (vợ và con cái).

b. Chỉ muốn ở riêng với vợ.

c. Muốn đi nhậu và chơi cùng bạn bè.

5. Bạn từng lên kế hoạch tài chính tương lai dành cho các con bạn chưa?

a. Tất nhiên rồi, vì bạn cho rằng mọi cố gắng phấn đấu của bạn là đều để dành cho các con. Chính vì thế, bạn đã thực hiện việc này từ lâu lắm rồi.

b. Bạn đã nghĩ đến điều này nhưng chưa thực hiện.

c. Bạn chưa có kế hoạch gì cả.

6. Bạn có hay quở trách hoặc mắng mỏ các con?

a. Rất hiếm khi, chỉ khi chúng mắc lỗi.

b. Khi bạn cáu giận.

c. Bạn rất nóng tính vì thế bọn trẻ thường xuyên bị la mắng.

7. Bạn có thường xuyên quan tâm tới việc học hành của các con?

a. Có chứ vì học hành là chuyện rất quan trọng quyết định đến tương lai của bọn trẻ.

b. Cũng thỉnh thoảng thôi vì bạn rất bận rộn.

c. Không bao giờ quan tâm vì người quan tâm đến vấn đề này phải là mẹ bọn trẻ.

8. Bạn có thường xuyên hỏi các con xem chúng muốn gì không?

a. Không, vì bạn là người hiểu con cái, bạn hiểu rất rõ những sở thích cũng như những sở ghét của chúng.

b. Cũng đôi khi bạn cần hỏi xem chúng muốn gì? Ví như chúng thích được nhận quà gì vào dịp sinh nhật hay thích đi nghỉ ở đâu trong những ngày cuối tuần.

c. Làm sao mà bạn biết được chứ nếu chúng không tự nói ra những sở thích của chúng.

9. Vợ bạn đi vắng cả ngày và bạn phải trông con, bạn cảm nhận về điều này:

a. Rất vui và tự mình lên chương trình cả ngày.

b. Gọi bà ngoại hoặc người giữ trẻ để tăng cường thêm.

c. Bạn gần như muốn nổi khùng và yêu cầu phải được chuẩn bị trước.

10. Khi bạn trở về nhà vào buổi tối:

a. Lao ngay vào phòng ngủ của con để cù lét bé.

b. Hỏi báo cáo chi tiết về tình hình trong ngày của bé.

c. Thả mình xuống ghế bành vì đã hết sức sau một ngày làm việc.

Kết quả:Nếu các đáp án bạn chọn đa số là phương án a:

Bạn quả là người cha tuyệt vời trong mắt con trẻ. Xin chúc mừng bạn.Sở dĩ các con bạn luôn yêu quý và tôn trọng bạn là do bạn luôn dành sự quan tâm cho chúng. Bạn luôn luôn chăm sóc chúng, yêu thương chúng và luôn là người cha gương mẫu.Trong mọi quyết định của các con, bạn luôn là người có ảnh hưởng lớn nhất.

Nếu các đáp án bạn chọn đa số là phương án b:

 Bạn là một người cha tốt nhưng bạn vẫn cần cố gắng hơn nữa để thật sự trở thành một người cha hoàn hảo.Để làm được điều này không quá khó, hãy bắt đầu quan tâm tới các con bạn ngay từ những chuyện nhỏ nhặt, bình thường nhất. Bạn cũng nên hiểu rằng con cái là “tài sản vô giá” đối với cha mẹ, chính vì thế thay vì dồn hết tâm sức cho công việc, bạn hãy biết bố trí thời gian dành cho các con.

Nếu các đáp án bạn chọn đa số là phương án c:

Rất tiếc khi phải nói rằng bạn không phải là một người cha tốt trong khi bạn hoàn toàn có thể làm được điều này.Muốn chiếm được nhiều tình cảm từ phía các con hơn nữa bạn cần sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn và dành sự quan tâm tới bọn trẻ. Bạn đừng nên phó mặc mọi việc chăm sóc con cái cho vợ bạn vì trên thực tế vai trò của người cha có ảnh hưởng và tác động không nhỏ tới việc hình thành nhân cách cũng như sự thành công của con cái về sau.

Hãy cố gắng nhiều hơn nhé. Chúc bạn thành công!

Dạy con dưới con mắt của một chuyên gia

Trong quyển sách “Nurture Shock” mới ra mắt đã gây tiếng vang đáng kể, nhà văn Po Bronson bàn về nghệ thuật nuôi dạy con nên người của bậc cha mẹ mà ông gọi là “good parents”.

Có khi cha mẹ có lòng, biết thương yêu chăm sóc dạy dỗ con, nhưng nhiều lúc cha mẹ đã phạm sai lầm mà không biết. Không phải hễ cứ “thương là cho roi cho vọt” mà chúng ta cần sáng suốt để biết cái cách tiếp cận con cái nào là đúng và hạn chế các sai lầm đáng tiếc.

Sau đây là những trích đoạn đáng chú ý của quyển sách này:

Hỏi: Các nghiên cứu về khoa tâm lý trẻ con cho thấy khi khen con cái chúng ta cũng nên cẩn thận, tại sao?

Bronson: Đừng khen con vì những cái khi nó sinh ra đã có sẵn, như thiên phú về sự thông minh hay sáng tạo. Khi bạn nói “Con mẹ thông minh quá” hay “con mẹ hát hay thật” thì không có gì sai, nhưng nó sẽ không giúp được trẻ. Cần tập trung khen về nỗ lực mà nó đã bỏ ra.

Thí dụ như trong một kỳ thi writing thật khó, có nhiều người rớt. Sau khi thất bại một lần, con bạn cố gắng và thành công, bạn hãy khen con, thí dụ bạn có thể nói: “Con đã thành công vì con thật sự học rất chăm chỉ và cực nhọc.” Các nghiên cứu cho thấy khi khen đúng như thế, học lực của con bạn sẽ có tiến bộ rất đáng kể.

Hỏi: chúng ta thấy trẻ con có thể nói láo, gần như là tất cả sách vở nói cha mẹ đã làm sai để trị “bệnh nói láo này”, làm sao đây?
Bronson: Bạn không thể biến con cái nói thật bằng những câu hăm dọa khiến nó sợ hãi. Nếu bạn hăm dọa là sẽ không dẫn nó đi xem xiếc, một thể loại giải trí nó rất mê hay hăm cắt phần thưởng, nó vẫn nói láo như thường. Nhưng nếu bạn nói: “Con nên nói thật, vì đây là chuyện đúng phải làm”, nó sẽ nghe theo.

Chúng ta không nên đánh giá thấp khả năng biết suy nghĩ của trẻ. Nếu bạn nói như sau, có thể kết quả lại càng tốt hơn: “Mẹ sẽ thật sự rất hạnh phúc nếu như con nói sự thật cho mẹ nghe”. Khơi dậy lòng xấu hổ khi nói láo của trẻ sẽ là phương pháp hay, nhưng cần thận trọng, không nên “sỉ nhục hay trừng phạt nó quá đáng”.

Hỏi: Ngày nay trẻ thiếu ngủ nhiều quá, hậu quả của chuyện này ra sao?

Bronson: So với thế hệ của cha mẹ thì hiện nay trẻ con ở Mỹ ngủ ít hơn trung bình mỗi đêm 1 giờ. Có nhiều nguyên nhân cho chuyện này, như có quá nhiều chương trình học cho con (học đờn, ngoại ngữ, vẽ, múa, một môn thể thao…) quá nhiều chương trình TV và nhiều video games.

Cha mẹ lại nuông chiều, không muốn bắt con đi ngủ sớm, có khi do suốt ngày trong sở làm nên chiều về muốn có thêm thời gian cho con. Nhưng các chuyên gia đã cho biết ngủ ít sẽ hại đến kết quả học tập, thậm chí các nghiên cứu còn chứng tỏ một học sinh lớp 6 mà thiếu ngủ sẽ học hành tệ như một học sinh lớp 4, nếu nó ngủ ít hơn trung bình 1 giờ mỗi đêm!

Hỏi: Tại sao cha mẹ hay “ú ớ” khi con cái hỏi về màu da hay các chủng tộc khác?

Bronson: Chúng ta thường nghĩ trẻ con không bao giờ phân biệt màu da. Nhưng các khoa học gia cho biết ngay từ 6 tháng tuổi, trẻ đã nhận ra sự khác biệt màu da. Tại Hoa Kỳ, thế nào con cái cũng sẽ hỏi cha mẹ về ý nghĩa của sự khác biệt này.

Là cha mẹ, chúng ta hay lưỡng lự không muốn nói chuyện cởi mở với con cái vấn đề này. Đây là một sai lầm. Rất nhanh chóng trẻ sẽ khám phá chúng ta lo lắng hay không muốn bàn tới, và chúng sẽ tưởng đâu đây là một dạng “taboo”, không nên đụng tới.

Nhưng mỗi ngày trẻ đến trường và bạn bè của nó chắc chắn thuộc nhiều chủng tộc khác nhau. Nếu bạn nói với con “ai sinh ra đời cũng bình đẳng” thì không đủ đâu. Bạn nên dạy con về nhiều màu da, nhiều sắc tộc trên thế giới bằng cách gợi ý hay đặt những câu hỏi.

Để rồi sau khi trẻ bắt đầu hiểu, bạn mới có thể kết luận cho con biết là “thật là sai lầm lớn lao nếu chúng ta kết luận về một con người chỉ vì màu da của người đó”. Người ta nhận thấy kẻ nào tỏ ra bao dung về chủng tộc, trước đó hẳn đã có cha mẹn khôn khéo biết hướng dẫn và dạy con tôn trọng giá trị bình quyền của mọi màu da trên thế giới.