Category Archives: Tinh thần

Kiêng kỵ khi chọn đất làm nhà

Chọn đất làm nhà phải rất chú ý kiên kỵ vì điều này liên quan đến những người sống trên mảnh đất đó. Người Trung Quốc xưa quan niệm:

 Nơi mà đông thấp tây cao thì phú, quý.
Trước cao sau thấp môn hộ tuyệt diệt.
Trước thấp sau cao trâu ngựa đầy đàn.
Mặt đất bằng phẳng thì gọi là Lương thổ (đất Lương).
Trước thấp sau cao thì gọi là Tấn thổ (đất Tấn) ở thì gặp chuyện lành.

Tây cao mà đông thấp thì gọi là Lỗ thổ (đất Lỗ) ở thì phú quý, sẽ xuất người hiền.
Trước cao mà sau thấp thì gọi là Sở thổ (đất Sở) ở thì gặp chuyện dữ.
Bốn phía đều cao mà ở giữa thì thấp gọi là Vệ thổ (đất Vệ) ở thì trước giàu, sau nghèo khổ.
Ngoài ra còn phải chú ý nhà ở không được làm ở cửa ngõ ra vào trên sườn núi hoặc thung lũng: như vậy tránh được lũ hoặc sét đánh. Nhà ở phải có bãi trống ở mặt nam: Nhà ở lưng quay về bắc, mặt quay về nam, thì mặt nam là nơi ra vào và hoạt động, có bãi trống rất tiện cho nghỉ ngơi, phơi phóng, vui chơi.
Nhà ở không được làm trên giếng cũ. Giếng cũ thường là đất mới san lấp nên không chắc, rất dễ bị lún, đổ nhà. Giếng cũ có khi thoát địa khí hoặc rỉ nước mạch, bất lợi cho người ở. Xung quanh giếng cũ, nói chung ẩm ướt, người ở rất dễ bị phong thấp.
Nhà ở không được làm ở ngã ba đường cái (chữ đinh) con đường đâm thẳng vào mặt tiền. Nhà ở chỗ ngã ba dễ bị tai họa bất chợt, xe hạy ban đêm, lái xe say rượu, bất cứ lúc nào cũng có thể đâm thẳng vào nhà. Những chuyện như vậy đã nhiều lần xảy ra. Ngoài ra, người ta đánh lộn cũng hay gây nguy hiểm cho những nhà kiểu này.
Nhà ở không làm ở ngõ cụt: Ngõ cụt thì ra vào không thuận tiện, không lợi cho việc trai đổi tin tức và đi lại, sẽ dẫn đến tâm trạng cô độc và tâm lý hẹp hòi. Nếu có hỏa hoạn, không có đường chạy.
Bên cạnh nhà ở có đền, miếu, thì không tốt. Đền, miếu tạo nên không khí u uẩn, lạnh lẽo, vắng vẻ đối với người ở. Nếu như ở đấy hương khói nhộn nhịp thì lại ồn ào, suốt ngày không có lúc được yên tĩnh. Có kẻ ra người vào, khó tránh được trộm cắp.
Nhà ở nếu mặt nam có núi cao, thì nhà đó chắc chắn có người cuồng chữ. Trước cửa có núi che mất tầm nhìn. Gió bấc thổi vào núi rồi hồi chuyển vào nhà, không lợi cho sức khỏe.
Trước cửa, sau nhà phải có đường cái. Quan niệm phong thủy cho rằng, phàm là đường đi mà có rẽ phải, rẽ trái, thì sát khí níu kéo, không liên quan đến lành dữ, nếu quá hẹp và thẳng đuột, nhà ở bị tù túng. Ở lâu trong ngõ cụt, con người sẽ cô độc, khổ sở, sẽ sa sút so với người ở ngõ dài. Ngõ không được chọc thẳng vào nhà, không được bên trong rộng bên ngoài hẹp, không được đoạn đầu to đoạn đuôi nhỏ.
Cầu là công cụ để vượt qua dòng chảy. Trước nhà không nên có cầu chắn cửa. Cầu phải ở bên phương vượng của nhà ở. Cầu chặn trước cửa, thì nhà ở không an toàn. Phía tây nam nhà ở có ngã tư, thì nhà ấy phụ nữ tính tình cứng rắn. Đông bắc nhà có ngã tư, phụ nữ sinh đẻ bị ảnh hưởng. Bốn bên của nhà ở đều là đường cái, rơi vào chữ “tù”. Nhà đơn độc không có hàng xóm, thiếu sự giúp đỡ lẫn nhau và thiếu cảm giác an toàn, quần cư tốt hơn độc cư.
Đường cái trước nhà hình cánh cung hoặc chữ S, làm ăn không khấm khá.
Không được trồng dâu trước nhà. Theo “Sưu thần ký”: Có một người tên là Bão Viên, nhà nghèo lại hay ốm đau, bèn mời thuật sĩ đến xem bói. Thuật sĩ xem rằng xung quanh nhà ở có chuyện, vì phía đông bắc có một cáy dâu lớn. Trung Quốc kỵ trồng dâu trước nhà. Tục ngữ có câu: “Trước nhà không trồng dâu, sau nhà không trồng hòe”. Tang (dâu) trùng âm với tang (tang lễ). Cây dâu trước nhà, đọc lên có nghĩa trước cửa có đám tang, hung sát chủ trì chuyện chết chóc, khóc than v.v… cây cối quanh nhà được xem như xiêm áo, không có cây che chở, thì không thể bảo vệ sinh cơ. Thung lũng gió mạnh, không có cây che chở cũng không thể bảo vệ sinh cơ, không thể chống lại khí lạnh. Nơi thôn dã mà cây cối tươi tốt, tất nhà phát vượng: cây cối xơ xác, tất nhà suy bại. Cây cỏ tươi tốt sinh khí thịnh vượng, hộ ấm địa mạch, là phú quý hoàn cục. Như phía đông trồng đào, dương; nam trồng mai, táo; tây trồng thị, du; bắc trồng hạnh, lý sẽ đại cát lợi. Nếu như đồng hạnh, tây đào bắc táo, nam lý, trồng như vậy là thất nghi, sẽ có chuyện tà dâm. Người ta cho rằng phương Nhâm Tỵ Quý Sửu hợp với trồng dâu, trắc; phương Dần Giáp Mão Ất hợp với trồng tùng bách; phương Thân Canh dậu Tần, nên trồng thạch lựu; phương Tị Thìn Tốn hợp với rừng lớn; phương Tuất Càn Hợi hợp với rừng thấp.
Ngoài ra, người ta còn kiêng trồng một số cây trước cửa nhà như sau:
- Đào hạnh trước cửa nhà, trai gái rượu chè bừa bãi.
- Cửa đối diện với cây thùy dương có người chết treo xà nhà.
- Độc thụ (một cây) chặn cửa, mẹ góa con côi.
- Cửa đối diện với giữa rừng cây, họa to bệnh nặng.
- Hai cây song đôi trước cửa, súc vật ốm, người khỏe.
- Cây một, trơ trụi, mẹ chồng con dâu bất hòa.
- Cây to cổ quái, khí thống danh bại.
- Rễ cây sưng phồng, đui điếc hôn mê.
- Cây to góc tường, lắm chuyện kinh hoàng.
- Bên trai có cây, bên phải không cây, lành ít dữ nhiều.
- Cây bên phải ra hoa đỏ, nhan sắc làm tan cửa nát nhà.
- Cây cong như bướu lạc đà, định tài đều giảm.
- Cây khô trước cửa, cháy nhà chết người.
- Cành cây bị dây leo quấn chặt, thắt cổ, đắm đò.
- Cây khô nóc nhà, đàn bà chết chồng.
- Cây to áp sát cửa, không có con gái, ít con trai.
- Cây ăn quả chỉ tươi tốt nửa bên trái, ốm đủ thứ bệnh.
- Cây ló r a phía ngoài, ắt bị tội đồ.
- Ngọn cây nhúng nước, có người chết đuối.
- Hai cây kèm hai bên nhà, chết người thân thuộc.
- Cây như trâu nằm, dần sương lắm bệnh.
- Cây tiêu thường xuyên ở trước cửa, góa phụ lênh đênh cơ khổ.
- Trước cửa có cây chết, mất hết đường tiến thân.
Theo quan niệm phong thủy, nước xung quanh nhà ở chia làm sáu loại:
- Triều thủy, như sông chín khúa, như thủy triều.
- Hoàn thủy, chảy vòng tròn như thắt lưng, như cánh cung.
- Hoành thủy, như hình chữ nhất, dòng thắng.
- Tà lưu thủy (chảy xiên).
- Phản phi thủy (dội ngược lại).
- Trực phi thủy (chảy tuột đi).
Theo quan niệm của họ ba loại đầu chủ cát, ba loại sau chủ hung. theo luật phong thủy, nước xung quanh nhà ở có ảnh hưởng lành dữ đối với người.
- Dòng nước gần nhà mà cắt trước cửa (cận thủy cát môn), thì người không yên ổn.
- Dòng nước chảy thẳng vào trước cửa (thủy trực xung môn), chủ của mất người.
Ngoài ra, có những cấm kỵ đối với rãnh nước, ao, hồ như sau:
Rãnh (thủy câu) là rãnh ngầm thoát nước từ trong nhà ra ngoài, phải ngầm chứ không được lộ thiên. Đào rãnh thoát nước phải lựa thế đất, đào thường theo phương vị Tý vòng vèo dẫn ra thì khí không tản mát. Nếu chảy tuột đi, thì của cải không gom góp được. Mở cửa thải nước thì của cải tản đi không ở lại.
Chỗ thoát nước ở chỗ đối diện với cửa, cũng không giữ được của.
Nước ở hai bên, phú rất lâu bền. Hễ là hướng Bính Ngọ, rãnh nước phải từ bên phải Thiên tinh phía trước chảy vòng lại theo phương Tân; Thiên tỉnh giữa thì chảy vòng lại theo phương Canh Thiên tỉnh sau thì chảy vòng lại theo phương Càn.
Nếu có vài nhà ở liền nhau, thì bên ngoài cửa được đào một rãnh ngang để thoát nước.
- Ao, hào là nơi cấp thoát nước của nhà ở. Nhà to ao nhỏ, nam cô độc, nữ chết yểu.
- Nhà nhỏ ao to, tài bạch lưu tán.
- Ao to trước cửa, không thọ.
- Ao to sau nhà, chết yểu từ nhỏ.
Ngoài ra, ao trước thẳng và dài, ao sau hẹp và nhỏ, kẹp giữa ao trước và ao sau, ao to thôn tính ao nhỏ, ao trên lấn ao dưới, trong nhà có bể nước, giữa ao có thủy đình, trong ao có núi nhỏ, nước ao như bùn màu vàng, đều thuộc hung cách (xấu).
- Ao trước nhà có góc nhọn chĩa vào cửa, dễ bị ốm đau.
Giếng nước là dùng nước mạch ngầm dưới đất. Đào giếng, phải đào ở phương sinh vượng, kiêng phương quan sát. Trên phương vị địa chi thì không được. Hễ là phương Càn, Khảm, Sửu, dần, Thìn, Li, thân, đều không tốt. Hễ là phương Nhâm, Cấn, Tỵ, Tân thì có cát có hung về các mặt phát tài, quái tật, bị cướp, tuấn tú, quan cao, nhiều con.
- Xây nhà cửa mà lấp nhiều giếng, rãnh thì khó bền.
Theo: Nhà xuất bản Văn Hóa Thông Tin

 

Nguyên lý hoa thuỷ tiên vàng – Bài học về lòng kiên trì

Câu chuyện này cho chúng ta bài học về lòng kiên trì. Chúng ta thường đặt ra các mục tiêu để thực hiện, nhưng không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để hoàn thành nó. Chúng ta nản lòng quá sớm. Nhưng nếu biết tin tưởng và kiên trì từng bước một thực hiện, chúng ta có thể thay đổi cuộc sống của mình. Và hơn nữa, khi nhận ra điều đó, hãy bắt tay ngay vào công việc của mình.

hoathuytien

Vài lần, con gái tôi gọi điện và nói, “Mẹ, mẹ phải đến xem những bông thuỷ tiên vàng trước khi chúng tàn.” Tôi rất muốn đi, nhưng đó là một quãng đường 2 giờ đồng hồ lái xe từ Laguna đến Hồ Arrowhead.

“Mẹ sẽ đến vào thứ ba tới.” Tôi hứa, một cách bất đắc dĩ, vào cuộc gọi lần thứ ba của nó.

Thứ ba kế đó là một ngày mưa ảm đạm và lạnh lẽo. Nhưng vì đã hứa nên tôi phải đi. Khi cuối cùng tôi cũng đến được nhà Carolyn, ôm hôn và chào những đứa cháu của mình, tôi nói, “Hãy quên những bông thuỷ tiên đi, Carolyn! Đường đầy mây và sương không thể nhìn thấy gì, và không có gì trên thế giới này trừ con và những đứa trẻ có thể khiến mẹ chịu đựng nó để lái xe thêm một inch nào nữa!”

Con gái tôi mỉm cười và nói, “Chúng ta vẫn lái xe trong tình trạng này được mà mẹ.”

“Con sẽ không thể khiến mẹ bước ra đường cho đến khi trời quang đãng trở lại, và đó là khi mẹ về nhà!” Tôi kiên quyết.

“Con đã hy vọng mẹ sẽ đưa con ra chỗ sửa để lấy xe của con. “

“Chúng ta sẽ phái đi bao xa?”

“Chỉ qua mấy toà nhà là đến,” Carolyn nói, “Con sẽ lái xe.”

Sau vài phút, tôi hỏi, “ Chúng ta đang đi đâu đây? Đây không phải là đường đến gara!”

“Chúng ta đang đi đến gara, chỉ có điều bằng con đường dài hơn thôi.” Carolyn mỉm cười, “bằng con đường hoa thuỷ tiên vàng. “

“Carolyn,” Tôi nói nghiêm khắc, “quay xe lại đi.”

“Thôi nào mẹ, mọi việc sẽ ổn thôi, con hứa. Mẹ sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nếu mẹ để lỡ mất cảnh tượng này đâu.”

Sau khoảng hai mươi phút, chúng tôi rẽ vào một con đường sỏi và tôi thấy một nhà thờ nhỏ. Ở bên phía xa của nhà thờ, tôi thấy một tấm biển viết tay: “Vườn hoa thuỷ tiên vàng.”

Chúng tôi ra khỏi xe và dắt theo những đứa trẻ, tôi theo Carolyn đi xuống con đường mòn. Rồi chúng tôi rẽ vào một góc của con đường, và tôi nhìn lên, sững sờ.

Trước mắt tôi là một cảnh tượng kỳ diệu. Nó giống như có ai đó đã trút cả một thùng to toàn vàng trải từ trên đỉnh núi xuống vậy. Những bông hoa được trồng theo những vòng xoáy rực rỡ, những dải màu da cam, trắng, vàng chanh, hồng cam, vàng nghệ và vàng bơ. Mỗi màu khác nhau được trồng thành từng nhóm, hoà quyện và chảy như dòng sông màu của riêng chúng. Có năm acre hoa được trồng ở đó.

“Nhưng ai đã làm điều này?” Tôi hỏi Carolyn.

“Chỉ một người phụ nữ,” Carolyn trả lời. “Bà ấy sống trên mảnh đất này. Kia là nhà bà.”

Carolyn chỉ vào một ngôi nhà có hàng rào, trông nhỏ nhắn và khiêm nhường giữa khung cảnh tráng lệ xung quanh. Chúng tôi đi bộ lên chỗ đó. Ngoài hiên nhà, chúng thôi thấy một tấm biển: “Câu trả lời cho những câu hỏi mà tôi biết bạn đang thắc mắc”.

Câu trả lời đầu tiên rất đơn giản: “50.000 củ”. Câu thứ hai là: “ Mỗi lần một củ, bởi một người phụ nữ. Hai bàn tay, hai chân, và một bộ não rất nhỏ bé.” Câu trả lời thứ ba là: “Bắt đầu năm 1958.”

Đó là nguyên lý hoa thuỷ tiên vàng. Với tôi, khoảnh khắc đó đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi nghĩ về người phụ nữ đó, người mà tôi chưa bao giờ gặp, trên bốn mươi năm trước, đã bắt đầu – mỗi lần một củ – để mang cái đẹp và niềm vui đến vùng núi hẻo lánh xa xôi này.

Chỉ trồng từng củ một, năm này qua năm khác, nhưng bà đã thay đổi thế giới. Người phụ nữ không quen biết đó đã mãi mãi thay đổi thế giới bà ấy đang sống. Bà ấy đã tạo ra một điều không thể miêu tả được thành lời, nguy nga, tráng lệ, kì diệu.

Nguyên lý mà vườn hoa của bà đã dạy tôi là một trong những nguyên lý tuyệt vời nhất. Đó là, học để đạt được mục đích và mong muốn của mình từng bước một – thường chỉ là từng bước nhỏ – và học để yêu công việc mình đang làm, học để sử dụng những khoảng thời gian nhỏ bé.

Khi chúng ta góp nhặt những mảnh nhỏ bé ấy, với những nỗ lực hàng ngày, chúng ta sẽ nhận ra rằng mình cũng có thể đạt được những kết quả tuyệt vời. Chúng ta có thể thay đổi thế giới.

“Nó làm mẹ hơi buồn,” Tôi thú nhận với Carolyn. “Nếu mẹ nghĩ tới một mục tiêu từ 35 hay 40 năm trước và thực hiện nó từng bước một trong suốt những năm qua thì mẹ đã đạt được những gì? Hãy nghĩ đến những gì mà mẹ đã có thể thực hiện!”

“Vậy mẹ hãy bắt đầu từ ngày mai.” Con gái tôi nói.

Thật là vô ích khi cứ nghĩ đến thời gian đã trôi qua trong quá khứ. Cách để học được từ bài học này là, thay vì nuối tiếc khoảng thời gian đã mất, hãy hỏi, “Mình có thể vận dụng nó như thế nào cho ngày hôm nay?”

“Vậy mẹ hãy bắt đầu từ ngày mai.” Con gái tôi nói.

Thật là vô ích khi cứ nghĩ đến thời gian đã trôi qua trong quá khứ. Cách để học được từ bài học này là, thay vì nuối tiếc khoảng thời gian đã mất, hãy hỏi, “Mình có thể vận dụng nó như thế nào cho ngày hôm nay?”

3 yếu tố tạo hưng phấn khi “yêu”

hamyeu-3Việc áp dụng các kỹ thuật, thậm chí các tiểu xảo trong đời sống tình dục có thể giúp các cặp tình nhân đạt tới đỉnh cao khoái cảm nhưng như thế chưa đủ.

 

Khi cảm thấy sung sức, tự bản thân sẽ có thái độ tích cực đối với “chuyện gối chăn”. Ngược lại, cảm giác mệt mỏi và bất an sẽ gây ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng tình dục.

 

Các nhà chuyên môn đã chỉ ra 3 yếu tố có thể giúp cơ thể tạo nên sự hưng phấn tình dục: đó là chế độ ăn uống, luyện tập thể dục, vận động cơ thể và nghỉ ngơi.

 

Nếu chế độ dinh dưỡng không tốt sẽ làm suy giảm sức khoẻ, kéo theo bệnh tật, không tạo được hứng khởi, ham muốn với “chuyện ấy”. Chỉ cần bạn cúm, sốt cao, hay đơn giản chỉ có cảm giác mệt  mỏi… là mọi ham muốn tình dục của bạn đều sẽ tan biến ngay. Vì vậy để luôn đạt được chất lượng khi “yêu, cả hai người cần có một chế độ dinh dưỡng cân đối và kiên trì luyện tập mỗi ngày.

 

Một cơ thể  khoẻ mạnh có thể tự sản sinh nguồn Viagra tự nhiên. Ở cả hai giới, việc luyện tập chăm chỉ sẽ làm tăng dần mức độ ham muốn tình dục, dễ đạt “đỉnh” và thoả mãn với đời sống tình dục hơn.

 

Một nguyên nhân gây ra chứng rối loạn cương dươnng là sự thiếu máu tới “cậu nhỏ”. Việc luyện tập đều đặn và vừa phải có thể nâng cao khả năng bơm máu đi khắp cơ thể.  Ở nữ giới, những người chăm chỉ vận động sẽ có lượng máu tới “vùng kín” lớn hơn người trì trệ. Vận động còn kích thích cơ thể sản sinh nhiều hoóc môn chịu trách nhiệm khuấy động tình dục, làm vững chắc cơ và cải thiện hình ảnh của bản thân trước bạn tình.

 

Khoa học đã chứng minh rằng, những người ngủ dưới 6 tiếng mỗi ngày thường mệt mỏi, căng thẳng, buồn chán và dễ cáu giận hơn những người ngủ trên 8 tiếng. Nếu tình trạng thiếu ngủ kéo dài, cơ thể sẽ mất hứng thú đối với chuyện chăn gố, và nhu cầu tình dục bị suy giảm đáng kể. Không những thế, những người thiếu ngủ còn dễ bị tai nạn (vì mất ngủ làm giảm khả năng nhận thức); khó giảm cân (vì thiếu ngủ gây ảnh hưởng tới khả năng chuyển hoá hydrat carbon trong cơ thể); dễ bị rối loạn chuyển hoá – những yếu tố dẫn đến bệnh tiểu đường typ 2 và bệnh tim. Những yếu tố này đều có thể là tai họa đối với cuộc sống tình dục.

 

Trong khi đó, những người ngủ đủ giấc luôn cảm thấy tràn trề sinh lực, và do đó luôn sẵn sàng cho “chuyện ấy”.

 

Để có được sự thoả mãn tình dục cao nhất, bạn cần:

- Rũ bỏ những công việc hàng ngày khi về tới nhà.

- Tập trung thư giãn và từ từ thưởng thức khoái cảm.

- Loại bỏ những lo lắng phiền muộn trong cuộc sống.

- San sẻ công việc với những người xung quanh.

- Đi bộ từ 5 đến 10 phút.

- Tắm nước nóng.

- Tập yoga…

Những hoạt động này sẽ giúp bạn chuyển đổi từ cuộc sống căng thẳng sang thế giới kỳ diệu của tình yêu.

 

Lòng biết ơn và niềm mơ ước

Một ngày nọ, một gia đình quí tộc giàu có nước Anh đã đưa con về miền quê nghỉ mát. Trong khi nô đùa, tai nạn đã xảy ra: Cậu con trai nhỏ của họ sa chân ngã xuống một vực nước sâu. Tất cả tưởng như vô vọng, không còn phương cách nào cứu sống cậu bé không biết bơi. Thế rồi từ xa, nghe tiếng kêu thất thanh, một chú bé nhem nhuốc, con của người nông dân nghèo trong vùng, đã chạy đến tiếp cứu!

Nhà quí tộc đã hết sức biết ơn cậu bé nhà nghèo. thay vì chỉ nói lời cám ơn và kèm một ít tiền hậu tạ, ông ân cần hỏi cậu bé:

- Khi lớn lên, cháu muốn làm gì?

    Cậu bé nhỏ nhẹ thưa :

- Thưa ông, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng của cha cháu.

   Nhà quí tộc lại gặng hỏi :

- Thế cháu không còn mơ ước nào lớn hơn nữa sao ?

 Cậu bé im lăng cúi đầu một lúc rồi mới trả lời:

- Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết mơ ước điều gì nữa đây?

Lại tiếp tục một câu hỏi chân tình:

- Nhưng bác muốn biết nếu cháu được phép mơ ước thì cháu sẽ mơ ước điều gì?

    Và lần này cũng lại là một câu trả lời thật thà:

- Thưa bác, cháu muốn được đi học, cháu muốn trở thành một bác sĩ !

 Sau này, cậu bé ngày xưa không biết bơi được cứu sống đã trở thành một vĩ nhân, đã làm cho cả nước Anh hãnh diện tự hào, đó chính là thủ tướng Winston Churchill.

 Còn cậu bé quê nhà nghèo đã không còn chỉ biết đặt mơ ước đời mình nơi cụm cỏ bờ đê. Cậu trở thành một bác sĩ lừng danh thế giới, cũng đồng thời là ân nhân của cả nhân loại khi tìm ra được thuốc trụ sinh penicillin. Tên của ông là Alexander Fleming.

 Không ai ngờ rằng đến khi thủ tướng nước Anh lâm bệnh trầm trọng, cả vương quốc Anh đã đi tìm những vị danh y lừng lẫy để cố cứu sống nhà lãnh đạo tối cao của mình. Tất cả đã bó tay. Thế rồi bác sĩ A.Fleming đã tự ý tìm đến và ông đã cứu sống, một lần nữa, người mà ông đã từng cứu sống năm xưa.

 Dịch từ Internet

Cà phê… muối

Họ ngồi cạnh nhau trong một quán cà phê xinh xắn. Anh căng thẳng đến độ không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào. Cô gái cảm thấy rất khó chịu.” Để mình về nhà còn hơn…” – Cô nghĩ thầm. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người bồi bàn đến và nói:” Vui lòng cho tôi thêm một tí muối vào ly cà phê nhé”. Mọi người ngạc nhiên nhìn anh. Mặt đỏ bừng ngượng nghịu, nhưng rồi anh vẫn uống ly cà phê ấy.

Cô gái tò mò hỏi:

-Tại sao anh lại có sở thích lạ lùng thế?

Anh trả lời :

- Khi còn là một đứa trẻ, tôi sống gần biển. Lúc ấy do thường chơi đùa trước sóng biển nên tôi có thể nếm được mùi vị của biển, cảm giá nó mặn và có vị chát. Mùi vị ly cà phê này cũng thế. Nó gợi cho tôi nhớ về tuổi thơ của mình, về ngôi nhà nhỏ bé bên bờ biển và tôi nhớ cha mẹ tôi – người suốt đời sống ở đấy – biết bao nhiêu!

 Nói đến đây, đôi mắt anh đẫm nước mắt.

Cô gái vô cùng xúc động trước những cảm xúc chân thật tận đáy lòng chàng trai. Một người đàn ông như thế hẳn là người sống rất tình nghĩa và yêu quí, có trách nhiệm với gia đình. Cô bắt đầu kể về thời thơ ấu, gia đình, công việc … của mình. Buổi trò chuyện thật tuyệt vời, và đó là sự khởi đầu tốt đẹp.

 Những lần hò hẹn sau, cô gái nhận ra chàng trai thật sự là người mà cô cần: anh có lòng khoan dung, trái tim nồng hậu, sự chân thành… Anh là người đàn ông tốt mà cô không thể để vuột mất. Rồi mọi chuyện diễn ra hệt như một câu chuyện cổ tích có hậu: hoàng tử cưới công chúa, họ sống một cuộc đời hạnh phúc bên nhau. Và mỗi khi pha cà phê cho chồng, cô luôn thêm vào một chút muối theo cách mà anh thích.

 40 năm sau… người đàn ông qua đời, để lại cho người vợ lá thư: ” Em yêu quí, hãy tha thứ cho anh, cả cuộc đời anh đã nói dối em. Nhưng chỉ một việa duy nhất: ly cà phê muối. Em còn nhớ lần đấu tiên hò hẹn của chúng mình ? Lúc ấy anh đã quá lúng túng, thật ra anh muốn thêm tí đường vào ly cà phê nhưng anh đã nói nhầm thành muối… Thật khó để thay đổi lời nói nên anh phải uống ly cà phê ấy. Nhưng anh không thể ngờ điều ấy đã bắt đầu cho mối qua hệ của chúng ta. Đã nhiều lần anh định nói sự thât ấy với em nhưng anh lại sợ mất em. Bây giờ anh không còn lo lắng điều gì nữa, anh muốn cho em biết sự thật: anh không thích uống cà phê muối, mùi vị của nó mới tệ làm sao… nhưng nhờ nó mà anh đã có em, anh đã tự hứa rằng anh sẽ không bao giờ nói dối với em bất cứ điều gì nữa, và suốt cuộc đời anh đã không vi phạm lời hứa ấy. Có em trong đời, đó là hạnh phúc lớn nhất của anh. Nếu có thể được sống thêm một lần nữa, anh sẽ vẫn muốn được biết em và có em làm vợ, thậm chí anh có phải uống cà phê muối…”.

 Đôi mắt cô nhoè đi và lá thư ướt đẫm…

 Một ngày, có người hỏi cô: “Mùi vị của cà phê muối thế nào?”. “Rất ngọt ngào, bạn ạ!” – Cô trả lời.

Dịch từ Internet

Bí quyết của cuộc đời

Một cậu bé hỏi một người đàn ông lớn tuổi: “Thưa ông, cháu biết ông là người rất uyên bác. Cháu muốn ông chỉ cho cháu bí quyết của cuộc đời…!”.

Người đàn ông đáp: “Ta đã suy nghĩ về điều này suốt cả cuộc đời mình. Theo ta, bí quyết ấy có thể tóm gọn trong bốn từ. Thứ nhất là suy nghĩ. Suy nghĩ về những giá trị mà cháu muốn sống cho cuộc đời mình.

Thứ hai là tin tưởng. Tin tưởng vào bản thân mình, dựa trên những suy nghĩ chín chắn về những giá trị mà mình sẽ sống.

Thứ ba là ước mơ. Ước mơ về những điều có thể, dựa trên niềm tin vào bản thân và niềm tin vào những giá trị đã lựa chọn.

Cuối cùng là dám làm. Là dám thử thách, dám đương đầu với cuộc sống, dám chấp nhận mạo hiểm để biến những giấc mơ của mình thành sự thật, dựa trên niềm tin vào bản thân và những giá trị sống đã chọn”.

Vâng, Walter E.Disney đã nói như thế với một cậu bé: suy nghĩ, tin tưởng, ước mơ và dám làm.

BÙI XUÂN LỘC (dịch từ Secret of life)

Sự tích bảy sắc cầu vồng

cauvongXưa lắm rồi, các màu trên mặt đất bỗng dưng cãi nhau. Màu nào cũng tự cho rằng mình là tuyệt hảo, quan trọng nhất, hữu ích nhất và được ưa chuộng nhất.

Màu lục bắt đầu: Dĩ nhiên là tôi quan trọng nhất. Tôi là biểu tượng của sự sống và niềm hi vọng. Tôi được chọn để tạo thành cỏ cây. Thiếu tôi cảnh vật sẽ tiêu điều.  Hãy nhìn vạn vật xung quanh, các bạn hẳn thấy tôi đúng.

Màu xanh ngắt lời: Bạn chỉ nghĩ đến những gì trên mặt đất, hãy ngước nhìn trời xanh và dõi ra biển biếc. Từ đáy biển sâu đến chín tầng mây cao, sự sống tồn tại được đều nhờ vào nước. Trời xanh bao la mang hình ảnh của sự thanh bình. Nếu không có thanh bình muôn loài ai nấy cũng sẽ xác xơ.

Màu tím cãi lại: Tôi là màu của sức mạnh. Từ vua quan đến hàng giáo phẩm đều chọn màu của tôi vì tôi tượng trưng cho quyền uy và thông thái. Ai ai cũng sẵn sàng lắng nghe và tùng phục.

Màu vàng cười vang: Sao toàn là chuyện nghiêm túc quá thế. Tôi cho rằng chỉ có tôi mới mang lại niềm vui và sự ấm áp cho đời mà thôi. Này nhé, mặt trời vàng, mặt trăng vàng, các vì sao vàng, tất cả đem lại sự vui tươi và nụ cười cho toàn thế giới. Vắng tôi là thiếu hẳn đi niềm hân hoan.

Đến lượt màu cam tự khen: Tôi là màu của sức khỏe, của sự đổi mới. Có lẽ tôi là một màu quí vì tôi phục vụ mọi nhu cầu của con người. Tôi mang các sinh tố quan trọng nhất, hãy nhìn các loại trái cây thì biết. Tôi ít khi có mặt nhưng khi tôi nhuộm bầu trời bình minh hay bầu trời hoàng hôn, vẻ đẹp mê hồn của tôi khiến không còn ai nhớ đến các bạn nữa.

Màu chàm tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ nhưng quyết liệt: Các bạn hãy nghĩ đến tôi xem nào. Tôi là màu của sự tĩnh lặng. Phải để ý đến tôi vì thiếu tôi, các bạn sẽ trở nên hời hợt, thiếu sâu sắc. Tôi đại diện cho tâm hồn, ý tưởng và sự tinh tế. Ai cũng cần tôi để có được một cuộc sống cân bằng cũng như tạo nên sự khác biệt. Tôi hữu dụng cho lòng tin, những giây phút trầm tư, an lạc nội tâm.

Đến lúc này màu đỏ không thể kiềm chế được nữa, quát to: Ta đây mới đích thị là “xếp sòng”. Ta là máu, là sinh lực. Ta là màu báo nguy, màu của sự can đảm. Ta là lửa. Ta là màu của đam mê, của tình yêu, của hoa hồng, của hoa anh túc… Thiếu ta, địa cầu sẽ ảm đạm như mặt trăng kia.

Và rồi các màu lại tiếp tục khoe khoang; mỗi màu tự cho mình mới là quan trọng thật sự. Cuộc tranh cãi càng lúc càng căng thẳng, bỗng nhiên một tia chớp xẹt đến, tiếp theo ngay sau là một tiếng sét to. Mưa như thác đổ xuống các màu khiến chúng phải sát cánh lại để che chở cho nhau.

Mưa nói: Thật là ngốc nếu các bạn mãi chống đối nhau. Các bạn không biết rằng mỗi màu được tạo ra cho một mục đích rõ ràng sao? Mỗi màu đều có một tính cách độc nhất và đặc biệt trong thế giới này. Hãy bắt tay nhau và cùng đến với tôi.

Các màu nghe có lý và làm theo đề nghị của mưa. Chúng đến bắt tay nhau. Mưa khuyên tiếp: Từ giờ trở đi, khi nào mưa mỗi bạn hãy nổi lên thành một cầu vồng trên bầu trời để chứng tỏ các bạn đã chung sống hòa bình. Cầu vồng là hình ảnh của sự hy vọng và hòa giải.

***                     

Tình bạn rực rỡ như bảy sắc cầu vồng: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Đỏ là quả chín, cam là ngọn lửa bất diệt, vàng là ánh dương chiếu rọi, lục là cây cỏ bừng mạch sống, lam là dòng nước trong xanh, chàm là niềm mơ ước trong tim, tím là nụ hoa sắp nở. Chúng ta hãy cùng nhau chung tay chăm sóc tình bạn để tình bạn trổ nụ đơm hoa nhé!

THẢO VY(penserpositif.fr)

Vượt qua khó khăn – câu chuyện về những hạt muối

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.

 

Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.

-   Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.

Lập tức, chàng trai làm theo.

-   Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.

Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.

-    Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.

Người thầy chậm rãi nói:

-     Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.

Bài sưu tầm từ Internet.

Chuyện 2 người đàn ông

Có 2 người đàn ông. Người đàn ông thứ 1 có 100 tỷ đồng. Nhưng người vợ của anh ta suốt ngày rong chơi bỏ mặc chồng con. Và người đàn ông này cũng phải phiền lòng về cách cư xử của người vợ với bố mẹ chồng, với họ hàng và với bạn bè mình.

 

Người đàn ông thứ 2 chỉ có trong tay 20 triệu đồng. Nhưng vợ của anh là người biết chăm chỉ, lo toan cho gia đình. Anh cũng mát mặt với bố mẹ, với họ hàng, với bạn bè về cách cư xử của người vợ với mọi người.

 

Vậy 2 người đàn ông này ai khôn ngoan hơn ai?

Dù anh có bạc tỷ trong tay nhưng nếu anh có một người vợ không ra gì thì kể như cuộc đời anh là vứt đi. Anh có thành đạt, giàu có bao nhiêu nhưng hạnh phúc gia đình tan nát, người vợ không biết điều ăn ở với mọi người, thì nhiều lúc nước mắt anh sẽ phải chảy trong lòng.

Nhưng nếu anh tuy nghèo một chút nhưng anh có một người vợ chăm chỉ trong gia đinh, biết cư xử với mọi người, và hết lòng yêu thương chồng con thì kể như anh đã có tất cả. Anh sống với một tâm hồn phơi phới và một sự thanh thản trong lòng.

 

Người đàn ông thứ 1 ra ngoài đường có thể tự vỗ ngực là mình thông minh, tài giỏi vì đã kiếm được nhiều tiền. Nhưng có thật là anh ta thông minh hay không khi anh ta đã lựa chọn cho mình một người vợ như vậy để rồi suốt đời cảm thấy bất hạnh trong cuộc sống gia đình?

 

Người đàn ông thứ 2 ra ngoài đường có thể bị mọi người cho là đần vì không kiếm được nhiều tiền. Nhưng có thật là anh đần hay không khi anh đã lựa chọn cho mình được một người vợ mang lại cho anh hạnh phúc và sự yên ấm trong gia đình?

 

Lấy được một người vợ tốt người đàn ông đó sướng cả đời. Trước tiên, chính người đàn ông đó được hưởng, sau đó là đến con anh ta, bố mẹ anh ta, anh em họ hàng anh ta và cuối cùng là bạn bè anh ta.

Lấy được một người vợ xấu người đàn ông đó khổ cả đời. Người khổ trước tiên là anh ta, sau đó là đến con anh ta. Bố mẹ, anh em, họ hàng và bạn bè anh ta cũng bị khổ lây.

Vậy điều gì là quan trọng nhất ở một người vợ: đó chính là cái nết của người phụ nữ. Cái nết của người phụ nữ thể hiện ở sự chăm chỉ, biết lo toan trong gia đình. Cái nết của người phụ nữ thể hiện ở sự biết cư xử với chồng, với bố mẹ chồng, với anh em, họ hàng, bạn bè, hàng xóm…

Cách cư xử của người vợ rất quan trọng. Người chồng có mát mặt với bố mẹ, anh em, họ hàng, bạn bè mình hay không là do cách cư xử của người vợ. Người vợ cư xử không ra gì, người chồng suốt đời phải xấu hổ với bố mẹ, anh em, họ hàng và bạn bè.

Nhiều người nói “Lấy được vợ tốt hay xấu là do cái phúc của người đàn ông.” Đúng là có phúc mới gặp và lấy được người vợ tốt nhưng rõ ràng mình có quyền cân nhắc và suy xét trước khi ưng thuận hay từ chối lấy một người kia mà!

Người ta vẫn nói “tính chuyện trăm năm”, có thể mình không sống cùng được với người bạn đời được đúng 100 năm, nhưng ít ra mình cũng sẽ sống chung với người đó 40, 50 năm cho đến khi đầu bạc răng long.

 

Vậy thì quyết định lựa chọn bạn đời nếu không phải là quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời thì liệu còn quyết định nào quan trọng hơn? Nó quan trọng hơn quyết định về chọn nghề nghiệp, quan trọng hơn quyết định về làm nhà, quan trọng hơn quyết định về chọn nơi sinh sống… Nói tóm lại nó quan trọng hơn tất cả các quyết định khác trong cuộc đời.

Vậy thì hãy khôn ngoan và tỉnh táo trong quyết định quan trọng nhất này của cuộc đời!

Sống trọn vẹn từng ngày

Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, brian dison – tổng giám đốc của tập đoàn coca cola – đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.

“Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có 5 quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khỏe, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là một quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả bóng còn lại: gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy sướt, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng phấn đấu giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn.

Bạn làm thế nào đây? Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là gì mỗi người chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặt mục tiêucủa bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõđiều gì là tốt nhất cho chính mình.

Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắclấy như thể chúng là những phần quan trọng trong cuộc sống của bạn. Bởi vìnếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.

Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.

Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa.

Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau.

Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với đời mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm.

Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận biết tình yêu là hãy cho đi. Cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là nếu giữ thật chặt. Còn phương thế tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.

Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.

Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.

Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể mang theo bên mình một cách dễ dàng.

Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi thì sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mà mình đi qua.

Quá khứ đã là lịch sử. Tuơng lai là một mầu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống. Chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm.