Category Archives: Tinh thần

Câu chuyện bát mì

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ…

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” – thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi – thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ – ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá!

- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! – bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: “Hai bát mì”.

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi – đứa con lớn trả lời.

Bà chủ quán đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải Đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gia hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân thành. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua.

Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ quán mì chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

- Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống… Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn mì đầy miệng, vội nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười mấy năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.

Nguồn Sưu Tầm

Cơn Gió Lạ

Ca sĩ: Phương Linh
Sáng tác: Mạnh Quân
Nghe bài: Cơn Gió Lạ

Lặng yên căn gác, lặng yên vầng trăng
Lặng yên thơm ngát môi hồng thật trong sáng
Ánh mắt bên ô cửa sổ, cứ thao thức mong chờ
Cơn gió lạ…

Ngủ ngon anh nhé tình yêu của em
Và ngày mai sẽ ngọt ngào những ước hẹn
Phải làm chi để hết buồn, chỉ vì quá nhớ người
Một cảm giác rất trống vắng đến hiu quạnh.

Ngoài đời sương gió tội lắm đôi vai gầy
Giờ anh nơi ấy, hình dung em chốn này
Rất cần hơi ấm, rất sợ đêm trắng
Em thường vẫn ước ao rằng:
Welcome to Yeucahat.com
Một ngày đang tới, ngày ấy không xa vời
Và anh sẽ đến… nhìn em… hé môi cười!

Anh về đi nhé, hãy về đi nhé
Chính nơi mà ta hẹn thề!Cơn gió lạ

Cơn Mưa Tình Yêu

Nghe bài: Cơn mưa tình yêu
Conmuatinhyeu (Instrument)
Ca sĩ:
Phương Linh; Hà Anh Tuấn
Sáng tác: Mạnh Quân

Người yêu ơi cỏ mềm đã héo khô
Mặt hồ lá xác xơ những con đường vắng sương mờ
Từng bước chân cuốn đi mùa thu xa lắm
Để nỗi buồn cứ thế đến bao giờ?

Và cơn mưa ngoài trời đêm gió lạnh
Giật mình nhớ tới anh hãy chờ em anh nhé
Và hãy cho nhau sát lại nụ hôn như bất ngờ
Ngọt ngào như vô tình, yêu anh ngàn lần hơn nữa.

[ĐK:]
Một phút anh ngẩn ngơ, một phút em thầm mơ
Đừng vội làm cơn mưa dâng kín trong lòng em
Để trái tim ngủ quên, để nỗi đau triền miên
Từng giọt buồn đánh rơi trên hàng mi ướt mềm.

Thổn thức ta nhìn nhau, hẹn ước cho ngày sau
Trọn đời mình bên nhau đi nhé anh tình yêu
Welcome to Yeucahat.com
Vì chính em mà thôi, vì yêu anh mất rồi
Sớm mai dành cho nhau tia nắng đầu tiên rạng ngời.

***
Mưa xa dần hàng cây
Hạt mưa mơn man giây phút này
Ánh sao đưa ta về bên nhau.

Cơn mưa tình yêu

Tình yêu và đôi cánh

Ngày xưa, trong ngôi nhà gỗ cạnh cánh rừng có một cô
gái sống cô đơn. Hôm nọ, trong lúc dạo chơi cô thấy hai chú chim non mất mẹ
đang thoi thóp trong tổ trên một chạc cây. Cô đem chúng về và nuôi trong một
cái lồng rất đẹp.Với sự săn sóc chan chứa tình thương của cô, hai chú chim ngày
càng trở nên vừa khỏe vừa xinh. Mỗi sáng chúng cất tiếng líu lo để chào cô. Đôi
chim chính là… Tình yêu của cô!

Ngày kia, cô quên cài cửa lồng, thế là ,một con vọt
ra, nhưng nó chưa bay đi hẳn mà lại lượn vài vòng quanh cô như muốn chào cô lần
cuối. Cô gái buồn bã nhìn theo, cô không muốn phải xa rời nó, cô không muốn
tình yêu của cô mất đi. Chính vì vậy, khi con chim bay đến thật gần, cô với tay
tóm lấy nó, sung sướng giữ chặt nó trong tay. Nhưng một lúc sau, cô cảm thấy
con vật yêu quý bỗng trở nên mềm nhũn, hốt hoảng xòe tay ra, cô bàng hoàng nhận
thấy con chim đã chết, nó đã chết bởi chính tình yêu mà cô dành cho nó.

Thẫn thờ nhìn con chim lẻ bạn còn lại trong lồng và mường tượng rằng nó cần
được tự do bay trên bầu trời, cô tiến đến mở cửa lồng và nhẹ nhàng tung chú
chim vào không trung. Nó lượn quanh cô một vòng, hai vòng, rồi ba vòng, cô đón
nhận niềm vui của nó bằng ánh nhìn rạng rỡ và trìu mến, những muộn phiền trước
đó không còn nữa.

Bỗng nhiên chú chim dịu dàng đáp xuống đậu trên vai cô và hót vang những
giai điệu mượt mà, chưa bao giờ cô được thưởng thức.  Qua tiếng hót dịu kỳ
kia, cô chợt hiểu rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là khi ta nắm giữ
nó thật chặt. Trái lại, để giữ mãi sự yêu thương thì ta phải ân cần trao cho
cuộc tình một đôi cánh tự do.

Người Việt dạy tôi lấy gia đình, bạn bè làm gốc

Chủ Nhật, 24/04/2011, 06:23 (GMT+7)

Người Việt dạy tôi lấy gia đình, bạn bè làm gốc

TT – Tôi đến TP.HCM sống và làm việc bằng nghề dạy tiếng Anh vào năm 2007 với hi vọng học được thêm về văn hóa, cách sống ở một nơi mới.

Khi gặp gỡ một số đồng nghiệp nữ người Việt, ban đầu tôi hơi ngại ngùng khi nhiều người chủ động kết bạn, dẫn đi ăn tối, trả tiền cà phê và thường đem đến cho tôi những món quà nho nhỏ. Điều đó làm tôi hoài nghi và không thoải mái. Tôi thường tự nhủ không biết họ muốn “mua chuộc” gì mình.

Ngược lại, các bạn người Việt cũng gợi ý tôi đem quà về sau những chuyến du lịch hay dắt họ đi ăn vào ngày sinh nhật tôi (thường thì ở Mỹ bạn không phải trả tiền vào ngày sinh nhật mình). Tôi muốn làm bạn với họ nhưng tôi nghĩ họ không nên trông chờ tôi đền đáp lại bằng bất cứ điều gì cả.

Theo thời gian, tôi dần nhận ra sức mạnh tập thể và sự nương tựa lẫn nhau trong tình bạn Việt. Ở VN, khi gặp khó khăn thì bạn luôn có ai đó để nhờ giúp đỡ, làm điểm tựa để bạn khỏi vấp ngã. Tôi cảm phục sức mạnh của tình bạn và tinh thần sẵn sàng hi sinh, luôn nghĩ đến người khác.

“Tôi tin rằng dù có cách biệt hàng ngàn cây số tôi vẫn giữ được tình bạn vun đắp ở VN: sâu sắc, cao thượng và bền vững”

Stephanie Albert

Nơi tôi sinh ra ở Mỹ, chúng tôi luôn trân trọng sự độc lập, tính cá nhân. Hình ảnh anh cao bồi Viễn Tây đơn thân trên sa mạc mà không cần bằng hữu hay những thứ xa hoa vẫn còn tồn tại trong trái tim nhiều người Mỹ. Trong quan hệ gia đình, bạn bè, không ai đòi hỏi ai phải đáp ứng cho mình điều gì, dù điều đó có nhỏ cách mấy và người đó có thân thiết đến đâu. Tôi chẳng bao giờ dám nhờ người bạn thân đến đón tôi ở sân bay, trả tiền cho bữa ăn hay cà phê, tặng quà không rõ lý do. Nếu làm như vậy có nghĩa là tôi đang có “âm mưu” gì đó.

Tôi dần yêu thích tình bạn mà tôi vun đắp ở VN. Nếu một ngày tôi thấy mệt mỏi và không thể đi làm, tôi biết sẽ tìm được người giúp đỡ. Khi tôi buồn và nhớ nhà, bạn bè sẽ dành thời gian giúp tôi cảm thấy được thương yêu và bớt cô đơn.

Tôi vẫn nhớ mãi anh bạn người Việt – một hướng dẫn viên – đã nhiệt tình giúp đỡ gia đình tôi trong chuyến du lịch dài hai tuần khi họ đến thăm VN. Anh ấy dành nhiều thời gian và công sức tổ chức chuyến đi và tôi biết anh ấy lấy ít tiền công hơn bình thường. Đổi lại, tôi rất vui khi mang giúp những món quà từ VN anh gửi cho gia đình anh đang sống tại Mỹ. Các bạn người Mỹ của tôi chẳng thể nào hiểu được tại sao tôi lại sẵn lòng xách thêm một vali nặng cho gia đình người khác như vậy. Đây là một ví dụ điển hình về cử chỉ thể hiện tình bạn, một nét rất độc đáo ở VN mà khó có thể thấy ở Mỹ.

Ngoài tình bạn, tình cảm gia đình người Việt cũng ảnh hưởng nhiều đến tôi. Bạn tôi sẵn lòng lo cho ông bà cao tuổi. Bố mẹ họ cùng nhau chăm lo cho con cái, kể cả khi con họ trưởng thành. Ở VN, sự căng thẳng về tài chính được xoa dịu bằng ý nghĩ bạn chẳng bao giờ phải sống ngoài đường nếu không tìm được việc làm.

Ở Mỹ, người trẻ khi trưởng thành phải đi làm, lo chắt chiu từng đồng tự trang trải cuộc sống riêng vì ngửa tay xin tiền bố mẹ là một điều hổ thẹn. Gọi điện thoại thường xuyên cho gia đình khi bạn ngoài 20 tuổi là dấu hiệu của sự thiếu trưởng thành. Và nếu bạn trên 30 tuổi thì không nên nghe lời khuyên của ông bà, bố mẹ nữa vì những tư tưởng đó đã quá “lỗi thời”. Còn những người sắp về hưu, mỗi tháng để ra một khoản tiền dành riêng để an hưởng tuổi già vì họ không muốn hỏi xin con cái đồng nào.

VN đã dạy cho tôi rằng cái cây có sức mạnh là từ gốc rễ ngoằn ngoèo, chôn sâu trong lòng đất. Tình cảm gia đình và tình bạn phải xuất phát từ một sự phức hợp bên trong để có sức mạnh lâu bền. Tôi thật sự thích thời gian ở VN và tôi trân trọng bài học quý giá tôi có được từ bè bạn xung quanh. Nhưng đó cũng là lý do tôi rời VN: về với người bà đã 94 tuổi hiện đang sống một mình, về để chăm sóc bố mẹ sắp đến tuổi về hưu.

STEPHANIE ALBERT (người Mỹ)

PHƯƠNG THÙY ghi

 

Ngày Mai Em Đi – Lê Hiếu

Trình bày: Ca sĩ Lê Hiếu
Sáng Tác : Nhạc Sĩ Thái Thịnh

Sao không ôm anh như lần đầu tiên em đến
Sao không hôn anh như ngày nào còn lưu luyến
Sao không vui lên như một thời bao thương mến
Màu mắt em sao hôm nay muộn phiền
Ta chia tay nhau khi tình này đang say đắm
Mai em ra đi ngôi nhà này hoang vu lắm
Anh gom cho em hết bao kỷ niệm êm ấm
Mọi thứ nơi đây đều thuộc về em

ĐK:
Ngày xưa cho nhau tình yêu đó, em mong em là tất cả
Và muốn anh luôn bên em không bao giờ lìa xa
Mộng ước ngây ngô lúc ban đầu nay đã phai rồi
Tiễn đưa em về một tình yêu mới
Ngày mai anh không còn em nữa, không cho ai là tất cả
Để nỗi cô đơn theo anh đến một miền trời xa
Để nhắc cho anh biết bao ngày hạnh phúc êm đềm
Nhắc cho anh luôn còn lại một trái tim, yêu em
–DK:—

Mai em ra đi em phải thật vui lên nhé
Em không yêu anh đâu cần buồn tênh như thế
Không nên quan tâm đến cuộc đời anh hoang phế
Mình hãy quên đi bao câu hẹn thề
Xem như hai ta không thuộc về nhau em nhé
Khi xưa yêu nhau như một trò chơi thơ bé
Ba năm qua đi lớn khôn rồi đành là thế
Đành rẽ chia hai người về hai lối

ĐK:
Ngày xưa cho nhau tình yêu đó, em mong em là tất cả
Và muốn anh luôn bên em không bao giờ lìa xa
Mộng ước ngây ngô lúc ban đầu nay đã phai rồi
Tiễn đưa em về một tình yêu mới

Ngày mai anh không còn em nữa, không cho ai là tất cả
Để nỗi cô đơn theo anh đến một miền trời xa
Để nhắc cho anh biết bao ngày hạnh phúc êm đềm
Nhắc cho anh luôn còn lại một trái tim, yêu em

Quê Hương Tình Yêu Và Tuổi Trẻ

Sáng tác: Quốc Dũng

Gió chiều rung nhẹ bông lúa vàng, đồng quê ngát hương đang êm ru muôn âm thanh dịu dàng
Nắng chiều tô đẹp đôi má hồng, người em mến thương gieo trong tôi muôn khúc nhạc vấn vương
Ôi quê hương chốn đây tình yêu mãi dâng đầy
Và nghe như trong con tim rộn muôn tiếng hát
Kia bên con suối trong đàn em bé vui đùa
Cùng hàng dừa ngập ngừng nghiêng mình soi bóng
Hỡi bạn đang phiêu dạt nơi cuối trời, bạn ơi có hay quê hương ta đang lớn lên từng ngày
Mai này hoa ngập lên lúa vàng, đời thêm tiếng ca gieo trong tim ta bao niềm thiết tha.

Gió chiều rung nhẹ bông lúa vàng, đồng quê ngát hương đang êm ru muôn âm thanh dịu dàng
Nắng chiều tô đẹp đôi má hồng, người em mến thương gieo trong tôi muôn khúc nhạc vấn vương
Ôi quê hương chốn đây tình yêu mãi dâng đầy
Và nghe như trong con tim rộn muôn tiếng hát
Kia bên con suối trong đàn em bé vui đùa
Cùng hàng dừa ngập ngừng nghiêng mình soi bóng
Hỡi bạn đang phiêu dạt nơi cuối trời, bạn ơi có hay quê hương ta đang lớn lên từng ngày
Mai này hoa ngập lên lúa vàng, đời thêm tiếng ca gieo trong tim ta bao niềm thiết tha.

Mai này hoa ngập lên lúa vàng, đời thêm tiếng ca gieo trong tim ta bao niềm thiết tha.

Que Huong_ TinhYeuVaTuoi Tre

Mải mê đuổi bắt tham vọng, bạn dễ bỏ lỡ hạnh phúc lớn lao

Ngày xưa, một ông vua bảo kỵ sĩ của mình rằng nếu anh ta phi ngựa xa được chừng nào, nhà vua sẽ tặng cho anh ta phần đất đai đó. Vô cùng tự tin, kỵ sĩ nhảy lên lưng ngựa và phi nhanh như tên bắn. Anh ta muốn có phần đất đai rộng lớn. Anh ta phi, phi mãi, luôn tay thúc roi giục ngựa chạy nhanh. Đói khát, mệt mỏi, anh ta vẫn không dừng lại nghỉ ngơi. Anh ta muốn được càng nhiều đất đai càng tốt.

Khi chinh phục được một vùng đất rộng bao la thì cũng là lúc kỵ sĩ kiệt sức, ngã gục xuống. Trong phút giây cuối cùng trước khi nhắm mắt, trong đầu anh ta cứ mang mang câu hỏi: “Hà cớ gì mà mình lại phải cố gắng đến kiệt sức như thế này để lúc này xuôi tay nhắm mắt, mình cũng chỉ cần một rẻo đất nhỏ để nằm xuống?”.

Câu chuyện kỵ sĩ cũng giống như hành trình cuộc sống của chúng ta. Chúng ta tự khoác lên cho mình áp lực làm việc, cố gắng kiếm thật nhiều tiền của, quyền lực và sự ngưỡng mộ.

Chúng ta thờ ơ với sức khỏe của chính mình, bỏ bê những khoảng thời gian hiếm hoi ở bên cạnh gia đình yêu quý, không biết đến vẻ đẹp của cuộc sống hàng ngày xung quanh ta, quên đi những sở thích mà ta hằng đam mê.

Để đến một ngày, khi nhìn lại, chúng ta nhận ra rằng chúng ta thật sự đâu có cần nhiều đến thế. Nhưng chúng ta cũng không thể nào quay lại để nhặt lấy những điều quý giá đã bỏ lỡ trong đời.

Tâm sinh quỷ ám

Tôi từng nghe ba câu chuyện có liên quan đến xem bói.
 
Câu chuyện thứ nhất:
 
Vợ của một tài xế xe tải đi xem tướng, thầy bói: “Không quá ba ngày, bà sẽ là quả phụ!”.
 
Bà vợ nghe xong, lập tức gọi chồng bà ta trở về nhà, rồi nói với chồng: “Trong vòng ba ngày, ông phải ở nhà, không đi lái xe. Nếu ông buồn chán, tôi sẽ kiếm người đến trò chuyện, đánh bài với ông. Tóm lại, trong vòng ba ngày ông không nên ra khỏi cửa”.
 
Thấy ba ngày sắp trôi qua, bà vợ người tài xế xe tải rất vui mừng, sẩm tối chạy ra ngoài mua ít rượu thịt chuẩn bị ăn mừng.
 
Nào ngờ bà ta vừa ra khỏi cổng thì ông chồng nhận được điện thoại của công ty, báo là có hàng hóa cần đưa đi gấp ở đoạn đường ngắn không thể không nhờ ông ta giúp. Người tài xế nghĩ đoạn đường không dài lắm nên đồng ý, nào ngời lái xe không xa liền xảy ra tai nạn, người tài xế mất mạng.
 
Nguyên nhân xảy ra tai nạn là do ông ta đánh mạt chược suốt hai đêm trắng, khiến tinh thần không tỉnh táo, đụng vào xe tải lớn chạy chiều ngược lại.
 
Câu chuyện thứ hai:
 
Có một vị giáo sư đi xem bói, thầy bói thở dài nói: “Dù ông có học vấn rộng, nhưng sau này do mắc bệnh tâm thần mà chết không vẻ vang gì”.
 
Vị giáo sư nghe xong trong lòng cảm thấy vô cùng u ám, ông ta nghĩ: “Ông thầy tướng này rất nổi tiếng, nếu đúng như ông ta nói, ta chết vì bệnh tâm thần thì chẳng lãng phí cả một đời hay sao?”. Lòng càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, hậu quả ngủ chẳng ngon giấc, cơm nuốt chẳng trôi, dần dần trở nên có hiện tượng tinh thần hoảng hốt. Hơn nữa, những thăm hỏi quan tâm của bạn bè càng làm tăng sự bất an của vị giáo sư. Cuối cùng ông ta nghĩ: “Nếu chết vì bệnh tâm thần không được minh bạch, chi bằng tự kết liễu bản thân cho rồi”.
 
Thế là đêm nọ, ông ta uống thuốc ngủ quá liều, không bao giờ còn tỉnh dậy. Đến ngày thứ ba, báo đang tin ông ta, nội dung: Vị giáo sư nọ tự sát, không thể tìm ra nguyên nhân. Nhưng theo lời của bạn bè, người thân ông ta, gần đây tâm trạng của vị giáo sư luôn không ổn định, theo sự suy đoán thì có thể do tinh thần thất thường nên ông ta đã uống thuốc ngủ tự sát.
 
Câu chuyện thứ ba:
 
Có thương nhân nọ đi xem bói, thầy bói nói: “Ông chắc chắn sống không quá cuối năm nay!”.
 
Thương nhân nghe xong, trong lòng nghĩ dù sao đã không còn sống được bao lâu nữa, chi bằng hưởng thụ cho trọn cuộc sống nên đã bỏ bê việc mua bán, tiêu xài phung phí, viết chi phiếu mượn tiền khắp nơi. Hậu quả đến cuối năm, người ta đến tận nhà đòi nợ, thương nhân này không chết vì bệnh nhưng lại bị chủ nợ bức bách đến nổi phải treo cổ tự sát.
 
Vận mạng của ba người kể trên, có thể nói đều được thầy bói nói trúng. Nhưng nếu họ không đi xem bói, thì e rằng không đến phải gặp tai họa như thế.

Hôm nay tôi học làm người bình thường

Rất bình thường thôi

Khi 1 việc xảy ra:
Bình thường là tìm ra cái gì là đúng cái gì là sai

Khi gặp 1 người:
Bình thường là Cười, Chào, Khen và Lắng nghe họ

Khi bạn phạm sai lầm:
Bình thường là nhận lỗi, sửa lỗi và rút ra bài học áp dụng bản thân.

Khi đứng trước một thách thức:
Bình thường là đương đầu và chinh phục

Khi gặp nhiều rủi ro trong đời:
Bình thường là mỉm cười và tiếp tục cuộc sống

Khi tình yêu rời bỏ ta:
Bình thường là luôn tin rằng còn có những cánh cửa Hạnh phúc khác vẫn đang rộng mở

Khi đánh mất lòng tin của người khác:
Bình thường là hãy cố gắng gấp nhiều lần để khôi phục lòng tin

Khi cảm thấy vất vả mệt mỏi:
Bình thường là làm việc thật nhiều và tìm đến những người vui vẻ.

Khi thấy mình bất hạnh:
Bình thường là hãy mang Niềm vui và Hạnh phúc cho mọi người

Khi thấy mình thiệt thòi:
Bình thường là hãy cống hiến nhiều hơn gấp 10 lần

Khi thấy mình không được quan tâm:
Bình thường là dành sự quan tâm hơn nữa tới những người xung quanh

Khi được giao một nhiệm vụ:
Bình thường là thực thi

Khi bạn có một lời hứa:
Bình thường là thực hiện

Khi bạn muốn Nhận
Bình thường là hãy Cho đi

Khi không muốn khó chịu
Bình thường là chịu khó

Khi bạn muốn trở nên vĩ đại:
Bình thường là cứ Bình thường đi, khắc thành vĩ đại

Nguồn: Tâm Việt Group